Ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương

Ai đã lấy cắp nỏ thần ?

Có 1 câu chuyện dở khóc dở cười như thế này, không biết là bi kich hay hài kịch, các bạn cứ thử xem mà bình luận đi nhé !

nỏ thần An Dương vươngTrong giờ Lịch Sử,Thầy bước vào lớp, kiểm tra bài cũ, thầy giáo gọi Tèo lên bảng và hỏi:
– Ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
– Dạ thưa thầy, em không biết. Nhưng em thề là em không lấy.
Thầy bực quá nên đuổi Tèo về chỗ và hỏi cả lớp :
– Cả lớp, ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Không cánh tay nào giơ lên. Bực quá Thầy gọi :
– Lớp trưởng nào. Ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Lớp trưởng rụt rè đứng dậy, nói giọng rung rung :
– Dạ thưa thầy, em xin cam đoan với thầy là lớp em không ai lấy đâu ạ.

Thầy giáo bèn yêu cầu Tèo mời phụ huynh đến gặp để bàn về việc học của Tèo. Nhưng, khi gặp phụ huynh, thầy chưa kịp lên tiếng thì phụ huynh đã nói:
– Thầy xem xét lại cho, chứ thằng Tèo nhà tôi ngoan ngoãn, hiền lành, chưa ăn trộm, ăn cắp cái gì của ai bao giờ cả. Mong thầy suy xét.

Buồn quá, thầy giáo đem chuyện này nói với hiệu trưởng. Nào ngờ thầy hiệu trưởng phán:
– Hư thật, mới học lớp 10, mà đã ăn trộm, ăn cắp rồi. Bé thì trộm cái nỏ thần, lớn lên, thế nào cũng tham ô, tham nhũng. Phải đuổi học ngay!!!

Phụ huynh của Tèo biết chuyện, bèn vác đơn kiện lên Sở. Mọi người trên Sở cười lăn, cười bò. Duy chỉ có Giám đốc là mặt tái đi:
– Hiệu trưởng như thế không được. Có mỗi cái nỏ thần mà cũng định đuổi học con nhà người ta. Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực gì mà lại làm như thế! Bảo với ”anh” Dương Vương làm báo cáo, nỏ thần hết bao nhiêu tiền thì trích ngân sách ra mua, mà đền, có gì mà phải làm ầm ĩ lên!

Không biết kẻ nào mách lẻo, chuyện đến tai Bộ. Các chuyên viên trên Bộ cười ha hả. Nhưng bà Vụ trưởng Vụ Kế hoạch tài chính thì cau mày:
– Giám đốc như thế không được! Bạ cái gì cũng lấy ngân sách ra mà đền thì tiền đâu cho đủ! Phải bắt nhà học sinh đền. Nếu không, ”đồng chí” Dương Vương phải tự đi mua cái mới. Có mỗi cái nỏ, mà cũng không giữ nổi, lại còn báo cáo cấp trên.

Đọc xong sẽ có một số người cười, đúng là ngu thiệt, An Dương Vương mà cũng không biết. Nhưng mà thực tế đó đang là hiện trạng của xã hội Việt Nam Hiện nay. Không chỉ không biết lịch sự của dân tộc mình, mà còn không biết là mình nên làm gì và đi về đâu. Điều này cũng đúng thôi khi mà phần lớn những người đang lái con tàu đất nước đều nhắm mắt và đạp ga hướng tới những cái hố voi mà.

Tiếc là tiếc thay cho cái ông thầy giáo có tâm có sức nhưng mà lực bất tòng tâm. Giống như bắt ổng mà bỏ vào 1 bãi cát lún, càng vùng vẫy càng lún, mà không vùng vẫy cũng lún như thường. Nói chung, chi có thay đổi môi trường khác, đó là rồi khỏi cái bãi cát lún đó mà đến chổ đất khô ráo hơn. Nhưng thực tế là điều đó dường như là rất khó.

Ai đã lấy cắp văn hóa người Việt Nam?

Văn hóa Việt NamThì cứ nhìn lên trên đi, chính chúng ta đang đánh mất giá trị của dân tộc. Bơi những khi hàng ngày, trong trường học, người ta được học về ngày sinh của các ông Vua, những trận đánh của ổng. Nhưng với vị trí là 1 học sinh lớp 1, cái đầu của mấy đứa nó không hề biết và cũng không cần biết những thứ đó để làm gì, cái mà nó cần biết là ông đã đóng góp gì cho đất nước để chúng nó được như ngày hôm nay.

Sao không chuyển nó thành 1 câu chuyện thú vị, các em thích nghe kể chuyện mà ^^!

Dần lớn lên, tư tưởng thần tượng sẽ thoi thúc niểm đam mê trẻ nhỏ đi tìm những nguồn kiến thức liên quan đến thần tượng của nó. Như thế, nó sẽ nhớ lâu hơn và nhiều hơn, và càng lớn lên, nó càng tự hào hơn về dân tộc của mình.

Nhưng mà ngày nay, những thông tin ấy không có, tụi nhỏ thì hàng ngày tiếp xúc với công nghiệp giải trí, nơi mà nó bi đầu độc bởi những nhà sản xuất muốn nâng cao thời lượng xem tivi của mỗi nguòi, mỗi nhà mà quên mất việc kiểm định chất lượng của nội dung. Để cho phim hoạt hình thì có những cảnh nóng, phim tình cảm thì ngây ngô đến ngờ nghẹch, còn phim hành động thì quá tàn nhẫn đến dzã man.

Dần dần , tui nhỏ quen với những thứ xung quanh, quen với những bản tình ca đau khổ, quen với việc bị tổn thương và làm tổn thương người khác, quen với việc xã rác nơi công cộng, quen với việc không chịu suy nghĩ. Cứ như thế, dần dần, tụi nó xem đó như là 1 điều tất nhiên của cuộc sống. Và như thế, cái thế hệ sau chúng cũng như thế. Dần dần nó tạo thành 1 bãi cát lún.

Ai đã lấy cắp tài sản người Việt Nam

Bao ve tài sảnChính vì sự ù lỳ thiếu suy nghĩ của mình đã cướp đi tài sản của bản thân đất nước. Thay vì hỏi ông thầy rằng ” An Dương Vương là ai ? ” Thì người Việt Nam mình lai mặc định đó là 1 ai đó rồi. Cũng giống như việc làm ăn kinh doanh, mình có thể mở ra cty, có thể để mất vốn, nhưng chưa bao giờ tự hỏi là tại sao lại mất vốn. Và quan trọng nhất là chưa bao giờ tự hỏi là ” Tôi đang thiếu điều gì để có được hậu quả như ngày hôm nay ?”. Và hơn nữa là tại sao tôi đang kinh doanh.

Người mình thích hưỡng thụ, thích hàng hiệu, thích nhậu nhẹt, thích gái gú ,… nhưng ít ai thích làm việc. Giá trị thặng dư thì không có, lãnh đa0 thì chỉ lo cho bản thân mình mà tham ô hay bòn rút của công, người lao động thì cứ nai lưng làm việc như không sao thoát khỏi cảnh nghèo khó do lạm phát tăng cao đồng tiền mất giá. Giới trí thức thì cứ loay hoay trong những cái kiến thức mình vốn có mà không có vốn hay điều kiện để thực hiện. Người đầu tư thì không còn tin tưởng thị trường nữa và cũng không còn nhiều vốn để đầu tư. Đó là chưa kể việc nước ta xuất thân từ nước nông nghiệp mà mùa màng thì không tốt, dịch bệnh thì hoành hành, sản phẩm thì mất mùa. Tất cả những thứ ấy góp phần vào việc xây dựng lên 1 xã hội như ngày hôm nay.

Vây nhắc lại ai chính là người lấy cắp tài sản của người Việt Nam. Đó chính là chúng ta, những người dân của nó đó.

Bài viết này phần nhiều là hư cấu chủ yếu để PR cho thương hiệu và để làm digital marketing thôi

 

Be the first to comment

Leave a Reply