Cuộc chơi – cuộc đời

cuộc đờiChiểu nay đi về, chay ngang công viên Gia Định, với lý do là đang đợi người nên kiếm 1 chổ nào đó có cái view tốt chút. Vây là tôi đứng nhìn người ta trượt patin. ^^

Hồi xưa tôi chơi hơi bị good môn này. Đó là cái thời patin chỉ có 4 bánh ngang. Còn bây thấy chỉ toàn là bánh thẳng.

Đứng mình 1 hồi, thấy sao mà giống cái cuộc đời bận rộn ngoài kia quá…

Ở đó có những con người, mặc dù không giỏi, nhưng ít nhất họ có đam mê và dang dzấn thân đi thực hiện cái đam mê đó. Đó là những đứa kon nít ^^

phân nhómỞ đấy cũng có những người họ đã chơi 1 thời gian, và hàng ngày luyện tập với mong muốn mình sẽ giỏi hơn nữa. Đó là nhựng người choi được 1 vài năm.

Ở đấy cũng có những chuyên gia, họ là những tay lão luyện, và họ chơi không theo quy tắc nào hết. họ muốn phá cách.

Ở đấy cũng có những bà mẹ luôn dõi theo những bước con đi và sẵn sàng đở khi nó ngã ( sao không mua đại cho nó đồ bảo và hướng dẩn nó chơi thật kỷ, sau đó thì đứng nhìn nó tửng bước trưởng thành nhỉ ?)

Ở đấy cũng có những người chỉ đứng nhìn, trầm trồ khen, nhưng khi kêu họ tham gia, chắc chắn họ sẽ có lý do cho việc họ không thể tham gia.

Hết chưa nhỉ ? à còn 1 nhóm nữa, nhóm này thì thường theo bầy đàn, và khi đợi người ta sơ hở sẽ lập tức tóm ngay món hời. Tôi gọi nhóm này là “võ lâm bại hoại”

ok, nhìn lại cuộc sống nào ^^ tôi phân tích nó trên quan điểm kinh doanh thôi nhé.

ý tưởng kinh doanhkhi mới bắt đâu công việc kinh doanh, ai cũng hăng hái với ý nghĩ, khi bỏ ra 1 đồng, chắc chắn tôi sẽ kiếm được nhiều hơn 1 đồng. đó là sự đam mê. niềm khát khao cháy bỏng, nó thôi thúc xã hội phát triền hơn, và nói thật, tôi thích nhóm này nhất.

rồi khi đi 1 thời gian, ta vấp những trở ngai. Khi muốn lên 1 tầng cao hơn, ít nhất ta cũng phải thay đổi cách tiếp cận với những vấn đề. Đó là những nguồi rèn luyện họ không ngừng hoàn thiện bản thân, mong muốn sẽ tốt hơn. Tôi cũng rất thích những ngưởi như vậy. Ở gia doạn này có không ít người sẽ bỏ cuộc sau vài chục lần vấp.

và rồi tiếp tục bước đi, bạn sẽ trở thành chuyên gia, bạn sẽ chơi trên 1 sân chơi lớn hơn, ở đó, khả năng kiếm tiền của bạn là vô hạn, thâm chí bạn còn sáng tạo ra cách để có thể kiếm được tiền. tôi thích gọi họ bằng cái tên là “những bật thầy” (master)

Những bà mẹ thì khỏi nói rồi, mẹ luôn luôn là người vĩ đại nhất. nhưng mẹ ơi, khi mẹ cho con tự phát triển, con sẽ hoàn thiện bản thân mình nhanh hơn bằng cách tự  học hỏi sau mổi lần vấp ngã.

nhìnvà đây là nhóm người mà tôi ghét nhất, những người chỉ biết nhìn người khác sống. Chỉ biết xem người ta thành công. Bạn là ai? bạn từ đâu đến?? bạn sẽ đi về đâu??? bạn có biết mình đánh mất gì không???? ngoải thời gian quý báu bạn không thể lấy lại được khi phải tốn nó vào việc nhìn. bạn còn mất đi cơ hội để 1 lần tự thử thách với bản thân. Cuộc sống là 1 cuộc hành trình, không phải là 1 bộ phim hay.

còn nhóm võ lâm bại hoại thì thôi khỏi nói đi. Đây không phải là nhóm không làm được việc. mà đơn giản là họ đặt sai vị trí của cái trọng diểm mà họ hướng tới thôi. Đây là tâm ma của chính bản thân họ, và cũng chỉ có họ mới có thể giải được nó mà thôi.

tóm lại, cuộc choi giống như 1 cuộc đời. nhưng đừng xem cuộc đời là 1 cuộc chơi. Thời gian qua đi sẽ không lấy lại được, và những quyết định sai lầm sẽ phải sữa chữa trong nhiều năm. Cái bạn cần là mở lòng ra và đón nhận cuộc sống như 1 cuộc hành trình. Hãy viết ra kịch bản cuộc đới và từng bước từng bước xây dựng nó. Vẫn chưa muộn đâu.

Be the first to comment

Leave a Reply