Phần 3: Bao giờ thì loài người đi đến diệt vong? – tập 2

Nếu không hành động ngay, loài người sẽ tuyệt chủng trong vòng 100 năm nữa!

Bất kì loài sinh vật nào cuối cùng đều tuyệt chủng. Chỉ là sớm hay muộn. Và loài người cũng không là ngoại lệ. Nhưng loài người còn tồn tại được bao lâu, và chúng ta sẽ “ra đi” như thế nào là một câu hỏi không dễ trả lời.

Phần trước nói đến việc nếu chúng ta không hành dộng ngay thì chừng 100 năm nữa chúng ta sẽ tuyệt chủng. Diều đó thể hiện qua 1 loạt những biến cố tự nhiên đến phi tự nhiên. các chùm tia gamma trong vũ trụ, các thiên thạch lớn va vào trái đất; kỉ băng hà quay lại theo chu kì; đại hồng thủy; siêu núi lửa; đổi cực từ trường trái đất; nền văn mình ngoài trái đất “thôn tính” loài người, hoặc thậm chí vũ trụ thay đổi một cách không lường trước kéo theo sự chấm hết của mọi thứ.Bệnh dịch chết chóc cũng là một nguy cơ tiềm tàng. Nhìn lại đợt dịch hạch đã giết 30~60% người Châu Âu, dịch cúm hay gần đây là Ebola, nhiều người hẳn sẽ rùng mình. Nếu có loài virus mà khả năng lây lan và độ nguy hiểm được nâng cao lên một tầm cao hơn nữa, loài người không biết sẽ về đâu?

2. Mọi việc sẽ xảy ra như thế nào?

bo nao con nguoiDĩ nhiên là mọi việc đi đến đâu tùy thuộc nhiều vào hành động của chúng ta. Tuy nhiên, giờ đã là rất muộn rồi, và nếu loài người vẫn tiếp tục bị chi phối quá lớn bởi các lợi ích ngắn hạn, phản ứng hời hợt, chậm chạp, và yếu ớt như hiện tại thì một viễn cảnh đen tối là điều hoàn toàn có thể tưởng tượng được.

Kịch bản tưởng tượng về ngày ấy như sau :

Trong 40 năm nữa: Lợi ích trước mắt sẽ khiến chúng ta tiếp tục làm tình hình tồi tệ hơn. con người vẫn cứ vụ lợi mà quên mất là mình đang tự chặt dứt con đường sinh tồn của mình. Bạn có thể thấy rõ nhất trong loạt ảnh sau trái đất dang chết dần và trái đất dang chết dần p2

30 năm tiếp theo: Các dấu hiệu của thảm họa ngày càng rõ ràng. Con người bắt đầu đoàn kết với nhau cùng bảo vệ sự tồn tại của mình. Các cam kết được các quốc gia kí kết và tôn trọng. Nguồn lực lớn đổ vào nghiên cứu các nguồn năng lượng thân thiện môi trường và các công nghệ đảo ngược sự xuống cấp của môi trường sinh thái, vv… Dân số giảm một cách tự nhiên để giảm sự quá tải lên các nguồn tài nguyên thiên nhiên.

20 năm tiếp theo: Dù đã nỗ lực, con người chỉ làm chậm lại việc xuống cấp chứ không thể cứu vãn sinh quyển. Chúng ta bắt đầu quá muộn và không còn kịp. Song song với những nỗ lực cải thiện môi trường, con người bắt đầu xây dựng các “an toàn khu” khép kín trên trái đất để ẩn náu, đồng thời nỗ lực tìm một hành tinh mới để sống. Người nghèo ở các khu vực kém phát triển không được tiếp cận với các an toàn khu nên tuổi thọ giảm. Dân số giảm nhanh.

10 năm cuối:Nỗi sợ hãi thúc đẩy bản năng sinh tồn. Người già, người bệnh, và các cộng đồng người bị cho là “ngu muội” hơn bị buộc phải chết để giảm tải. Nhiều người tình nguyện hoặc bị ép buộc sang các hành tinh khác để sống thử nghiệm. Một vài nỗ lực tuyệt vọng được đưa ra để cứu vãn nhưng ko có tác dụng lâu dài.

Và thế là định mệnh không thể đảo ngược. Chúng ta ra đi, và trái đất bắt đầu một kỷ nguyên mới…

Cho dù hơi giống phim Hollywood, hãy tin tôi! Nếu bạn sống ở châu Phi ngay tại nơi dịch Ebola đang hoành hoành, bạn sẽ thấy thể giới như đang sụp đổ. Một thảm họa ở quy mô toàn cầu cũng sẽ như vậy: rất nhanh và cuốn đi rất nhiều thứ để lại nỗi sợ hãi và hoảng loạn.

3. Có cách nào để sống sót?

Cách tốt nhất để cứu thế giới sinh vật đương nhiên là loài người hãy tuyệt chủng đi (hay ít ra là giảm số lượng một cách đáng kể). Và cần làm điều đó một cách tự nguyện. Tuy nhiên, điều này không khả thi lắm, dù cũng có những phong trào vận động cho điều đó.

Hoặc ta cứ chẳng làm gì, để mặc cho môi trường và hệ sinh thái bị tàn phá, đến gần cuối biết đâu chúng ta lại vẫn kịp tìm ra cách sống sót, chẳng hạn:

  • Tìm ra các công nghệ đột phá giúp đảo ngược hiện trạng của sinh quyển
  • Tạo ra được những “ốc đảo” bền vững trên trái đất và sống trong đó
  • Tìm được một hành tinh khác phù hợp và một nhóm người chuyển lên đó sống
  • Loài người không bị xóa sổ hoàn toàn. Một số nhỏ sống sót trên trái đất, tiến hóa, và dần hồi phục

Thế chẳng lẽ chúng ta chỉ biết trông chờ vào thần may mắn? Lý do chúng ta vẫn thủng thỉnh vì “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”. Hệ sinh thái toàn cầu đang ở trong tình trạng tương tự một người bệnh ung thư chưa biết mình bị bệnh và không thèm để ý đến các “triệu chứng nhỏ”. Và rồi chỉ vài tháng sau, ung thư di căn, khi đó có dùng đủ các biện phát hóa trị liệu cũng không cứu vãn được. Ung thư cũng là một ví dụ tuyệt vời cho thấy một cơ quan cơ thể hỏng làm hỏng cả một hệ thống, do mối liên hệ chặt chẽ với nhau.

Mars Colony
Loài người sẽ tái định cư ở đâu?

Chỉ có một cách là phải hành động, và hành động ngay! Nghị định thư Montreal đã ngăn chặn sự mở rộng và làm phục hồi một phần lỗ thủng tầng Ozone. Nó cho thấy nếu các nước hợp tác và có niềm tin với nhau thì các vấn đề toàn cầu sẽ dần dần được giải quyết. Vấn đề là con người chỉ buộc phải hành động khi các nguy cơ được nhìn thấy, đo đạc, và hình dung rõ ràng – như lỗ hổng tầng Ozone chẳng hạn. Thế nên, nhiệm vụ của giới khoa học là đưa ra được các các minh chứng rõ ràng, có tính thuyết phục với cộng đồng và có khả năng tác động lên các chính sách. Các chính phủ cần thông qua và tôn trọng các cam kết quốc tế, đưa ra chính sách phát triển bền vững, đẩy mạnh nghiên cứu các nguồn năng lượng thân thiện với môi trường, các công nghệ cải tạo hệ sinh thái toàn cầu. Các tổ chức, cộng đồng cần chung tay hành động. Mỗi cá nhân có thể góp sức bảo vệ trái đất bằng cách điều chỉnh sinh hoạt, đi lại, và tiêu dùng của mình. Hoặc đơn giản là hãy lan truyền thông điệp để thay đổi nhận thức mọi người.

Chỉ mấy trăm năm trước, trái đất vẫn còn quá to lớn đối với con người, rừng vàng biển bạc tưởng chừng không giới hạn. Giờ đây, trái đất nhỏ bé cần sự khoan dung và gìn giữ của con người. Cho chính con cháu chúng ta. Đọc và cảm nhận xem bạn cần làm những gì?

Be the first to comment

Leave a Reply