Trái Dầu – người ta hay goi là trái cầu – và cái thú của cuộc vui chơi

Có lẽ không ít người trong chúng ta thường nhớ về những kỷ niểm xưa bên sân trường, đi trên những cón đường có cây dầu, dâu đó rơi rớt vài trái tự bao giờ. Nhìn lên trên, có 1 vài trái cũng dang chuẩn bi rớt xuống chổ mình

hoa dầu gần như không có cuống, cụm hoa dài, nhị đều dính thành hai hàng, cụm hoa lớn nhiều, quả lớn có hai cánh do đài phát triển, hoa thường nở vào tháng 11-12, quả chín vào khoảng tháng 4, khi chín quả rụng xuống cánh quay theo gió trong rất đẹp. Khu vực trồng nhiều loại cây này là Công viên Tao Đàn, đường Trần Quốc Thảo, Tô Hiến Thành, Trương Định, Huyền Trân Công Chúa, khu Hồ Con Rùa…

kỷ niệm tuổi thơ tui thường gắn với những buổi đi lượm những trái khô, chơi chúng như chong chóng, cứ quang lên, rồi ngăm nhìn nó xoay rồi rơi chạm đất. Cứ như vậy là thích. Lớn dần không còn thú vui đó nữa, vì cũng không còn thời gian đi lượm mà chơi.

Nhớ hùi xưa, cất nó vào cái hộp, có cái thì kho queo, có cái thì vẫn còn tươi, thích nhất mấy cái tươi, mình có thể chơi đủ kiểu, mấy cái khô, đụng 1 chút là sứt mẽ, nhiều khi rụng mất cánh. mỗi trái có cái kiểu bay của riêng nó, diểm giống nhau, là cuối cùng nó cũng chạm đất.

Ngày xưa thường nhìn trái dàu bay mà suy ngẫm thế này. Dù gì, con người củng sẽ đến đích, cái dích cuối cùng là cái chết, chuyện thường , và chuyện phãi xảy ra như thế, quan trong là lúc xoay trên không, trái dầu đó xoay như thế nào. Xoắn tít thật dẹp, và đáp xuống nhẹ nhàng, hay la miễn cưỡng xoay cho đến khi chạm đất.

Con người cũng thế, miễn cưỡng sống tạm bợ cho qua hết ngày, hết tháng, hay là vủng vẫy, nhãy múa với cuộc đời và nhẹ nhàng khi về già. Sao củng được, đó là quyết định của bạn

Điều đáng nói là 1 số người không nhận ra như vậy, và cứ bi xoay theo nhựng thứ xung quang của cuộc sống.

Như tôi thường nói, cuộc sống , không quan trọng là đúng hay sai, mà có phù hợp hay không phù hợp.

Sẵn nói đến chuyện phù hợp, tôi sẽ kể chuyện cái xe

Thực tình, ít ai biết tui từng cởi trên ít nhất là 8 em xe máy, và khoảng 5 em xe đạp.

Hồi xưa đạp xe, cái thú của xe đạp là chạy xé gió, nhưng cực kỳ an toàn. Tưỡng tượng như 2 bánh xe biến thành 2 cái chân mình, và mình muốn di, hay dừng là tùy ý. Lúc đó chiếc xe mà tôi thích nhất là chiếc Martin 8 líp, 3 cái sau và 5 cái trước ^^! tin tôi đi, tui dùng hết mấy cái đó luôn đó. Và đó là chiếc xe tui thấy phù hợp nhất trong cái thời trẻ trâu.

Lớn chút đi làm, củng nhiều xe, nào là atila, wave, Future, Sh, … nhưng cái xe tui thích nhất là chiếc dream. Do cái tính hay nhìn đây đó, hay suy nghĩ, nên nhiều khi, mấy chiếu xe chạy nhanh quá, không phù hợp, tông người ta khi nào không biết. 2 là cái tính, thích bụi bặm, nên nhiều khi, không có chăm em nó kỷ, thấ tội. 3 là né giao thông, cho nó khỏi nhìn mình, nên cứ cùi cùi chạy là tốt. 4 là về khoản xăng, chiếc này cực kỳ tiết kiệm nhé. Nói chung chạy chiếc nào không quan trong, quan trọng là tui thấy nó phù hợp.

Dang có suy nghĩ là không chừng mốt đi uber đi làm cho tiện. Có nhiều thời gian suy nghĩ và làm việc hơn.

Chốt lại 1 cái đi, lan man quá, túm cái quần lại là:” không quan trọng bạn là ai, đang làm gì, di xe thế nào. Quan trọng là khi bạn xoay để đáp xuống cái đích cuối, bạn sẽ nhảy như thế nào ?”

Vậy, cái đích cuối của bạn là gì nà ?

Be the first to comment

Leave a Reply