Tự tình đêm cô đơn

Quanh đi quẩn lại đã cận kế cái tuổi 30. Khi xưa nghĩ, chắc 30 là giá lắm rồi, giờ thì thấy, ồ thì ra 30 cũng chẳng có gì.

Thực tế không phải là chuyện tuổi tác mà là chuyện quan diểm và cách sống. Không biết kế cùng ai nên lên đây tâm sự với cái blog này. Có thể nói sống tới 30 tuôi gần như không phải là nhỏ, nhưng mà sao tôi thấy tôi như mới bắt đầu chập chững bước những bước đi đầu tiên trên con đường lập nghiệp. Thực tế là vẫn dang xây dựng máy cái việc kinh doanh nho nhỏ nhưng mà sao thấy người không chịu làm và không tin tưởng nhiều quá. Lúc này tôi mối thấm thía cái gì gọi là chấp.

Khi xưa trong gia đình, làm cũng nhiều, nhưng chủ yếu là lao dộng chân tay, tháng làm lương có 2,5tr thôi. Theo thời gian từ từ nâng lên 4tr. Lúc ấy tôi rất dư dã, cứ nghĩ là cuộc sống rồi sẽ không có khó khăn, thưc tế là lúc ấy cũng rất tự cao tự đại, không coi ai ra gì. Đó là cái thời hồi năm tôi 20 tuổi. Bạn bè thì ít, mà kẻ thù và những người ganh ghét thì nhiều. Tôi không phải dạng chảnh, nhưng tôi có cái tất hay nói thằng vấn đề. Mà đôi khi người ta thường không thích nghe những thứ gì đó thật thà và trần trụi.

Rồi thời gian đi học, cũng biết cái gì là kiến thức, lúc đó rất đam mê, cứ nghĩ khi học hết những thứ này rồi, về nhà sẽ giúp ích rất nhiều cho gia đình. Cứ như thế sự hứng thú kéo tôi vào nghiên cứu và hào hứng với bất cứ thứ gi liên quan đến kinh doanh. Tôi học như điên và gân như hiểu sâu sắc hơn những đứa bạn cùng lứa ở tĩnh. Vi đơn giản tôi đã trải qua những thứ gọi là kinh doanh rồi. Mà kỳ thực là già hơn hết thẩy nhưng dứa trong lớp. Vừa lớn tuổi mà vừa giá trong tư duy nữa. Học được cái bài học về sự trãi nghiệm, càng trải nghiệm trước, càng suy nghĩ thấu đáo hơn những vấn đề.

Rồi khi hoc xong những kiến thức hay ho đó, tôi học được thêm cái gọi là tầm nhìn. Người càng nhìn xa, càng dể phát triển và càng dể thành công. Nói thì có vẽ dơn giản, nhưng nó lại bi phụ thuộc khá nhiều vào những thứ như kiến thức, kinh nghiệm và mức độ chấp nhận rủi ro. Vậy là bài học tiếp theo tôi nhận được là chỉ có đi sau lưng sếp, thằng nào đi trước mặt sếp, trước sau cũng sẽ bị sếp đá cho chết tươi.

Kiến thức thì không thể áp dụng được, mà cũng không biết là nên bắt dầu như thế nào. Tôi bị rơi ào 1 trang thái lơ lững, những câu hỏi vang lên trong đầu là tại sao lại như vậy? điều gì khiến cho mọi thứ như vậy? Tôi phài làm gì cho mọi thứ tốt hơn lên?

Vây là tôi học được khá nhiều bài học. Đó toàn là những bài học về sương máu và nước mắt.

Học bài học về tự do tài chính, rằng chúng ta nên có những lá bùa hộ mệnh trong những trường hợp chút ta lỡ sa cơ thất thế, xui rũi này nọ thì có thể lấy ra mà sữ dụng. Bạn có thể tham khào thêm về những lá bùa hộ mệnh trong bài viết này của tôi.

Tôi học được là con người cần có 1 vài ước mơ và hoài bão trong đời, bởi trong suốt thời gian công tác với những người trong ngành in, diều duy nhất tôi thấy ở họ là họ rất chăm chỉ làm việc, nhưng đến cuối, lúc 40 – 50 tuổi, nhìn lại thì không thấy dư gì ngoài 1 đống nợ. Do đó, dể có thể phát triển và không rơi vào cảnh nhàm chán, bạn cần có những ước mơ và những cột mốc để phấn đấu. Vậy là tôi vẽ ra ước mơ của mình.

Tôi còn học được là tài chính chính là thứ chi phối con gnười nhiều nhất. Người ta tạo ra đồng tiền như 1 công cụ, nhưng mặc khác, nó cũng là con quái vật chi phối hành vi của con người. người không có ký năng, không có kiến thức và không chịu thay đổi chính là những người làm nô lệ cho đồng tiền nhiều nhất. Tôi cũng đi học về tài chính, về ngân hàng, học về cái cách đồng tiền vận động, cách mà mọi người nhìn đồng tiền, bản chất thật sự của tiền và cách mà nó phục vụ cho cuộc sống của ta.

Đó là lúc tôi học được về mối quan hệ, về cách cách mà người đối xử với người như thế nào, và gần như chui vào đó mới thấy là nơi nào càng có nhiều tiền, con người càng bị suy đồi về mặt đạo đức. Một thời gian tôi đi làm cho ngân hàng, đó là nơi tiền chi phối hành động con gnười nhiều nhất. Hay tôi quá hiền mà lúc nào cũng chỉ biết cắm đầu làm, một thời gian tô nhận ra những thứ không thật lòng của con người. Con người càng nhiều tiền càng đối xủ với nhau không thật lòng.

Tôi còn học được là tiền có nhiều mặt lắm, nó có thể là thiên thần, nhưng phần lớn thời gian nó đóng vai trò là ác quỹ. Nói khiến cho gia đình ly tán, người hai người, nói chung là khi thiếu tiền, con người thường thể hiện mặt xấu ra nhiều hơn.

Nhưng đó không phải tất cả những gì tôi muốn nói. Tôi muốn nói là bộ cuộc sống của bạn chi có nhiều đó thôi hay sao? Bạn còn nhỏ thí cha mẹ bao bọc, bạn lớn hơn 1 chút thì ra xã hội, và phần lớn thời gian cuộc đời của bạn là dể đi kiếm tiền. Đó là 1 cuộc phiêu lưu không mấy gì thú vị hết. Vậy còn chuyện phát triển bản thân, giúp đở gia đình, giúp ích cho xã hội?

Cuộc sống có khá nhiều thứ thú vị chứ không dơn thuần chì là kiếm tiền, có thể ta nghèo, có thể ta khó, nhưng nếu ta có tư tường là mỗi ngày tôi cố gắng 1 chút để cho cuộc sống sau này tốt hơn, thì như thế, bạn sẽ không cảm thấy hối tiếc về những thứ bạn đạ trải qua.

Tối nay chì muốn nói về quan điểm, về cách suy nghĩ của 1 con người về cuộc sống. Người nào mờ miệng ra cũng nói chuyện tiền bạc, chắc chắn sẽ không ngủ ngon. Và suốt cuộc đới họ cũng sẽ chằng bao giờ khá hơn. Nhưng có 1 loại người khác còn đáng thương hơn nữa là họ không có ý chí, không có phấn dâu. Ho biết rằng mình đang rơi xuống 1 vũng cát lún, họ biết là họ sẽ chết đó. Nhưng họ cũng không buồn tự cứu lấy bản thân mình. Tôi cảm thấy thương cho những người như vậy.

Phần lớn đây là những người có suy nghĩ rất tiêu cực, họ là cái loại mà thấy ai thành công thì chê khen, còn mình thì chưa bao giờ tư nhào vào mà làm 1 cái gì đó cho riêng mình dể tự rút ra king nghiệm của bản thân. Nhà tôi có khá nhiều loại người như thế. Tôi thì ghét nhất cái suy nghĩ như thế này”đó giờ người ta làm như vậy rồi, có thành công đâu, sao dám chắc mình thành công” hay” trước giờ quen như vậy rồi, khó lắm, không làm được đâu”.

Nếu như găp những người như thế, bạn nên cố gắng thoát ra khỏi họ càng sớm càng tốt. Nếu như họ chịu thay đồi quan điểm, cùng nhau cực khổ với bạn, thì nên trân trọng, còn nếu như anh làm kiểu của anh, tôi làm kiều của tôi, 2 ta không có diểm chung thì tốt nhất nên chia tay. Tôi không khuyên các bạn là nên cự tuyệt họ, mà cứ khoanh vùng họ lại đừng dể những tư duy của họ anh hướng tới bạn, cứ chú tâm làm những việc mà bạn thích và muốn trước đã, khi nào thành công, tự khắc những người kia sẽ hiểu.

Trong điểm của tư tưởng này tôi muốn trút ra hết đó là không có con đường nào hoàn toàn dúng và hoàn toàn bằng phằng, nếu như cảm thấy không thể đi được nữa thì quay lại di đường khác. Khi bạn còn năng lượng và còn sự hứng thú thì lựa chọn đi con dường khác sẽ tốt hơn và việc cứ cày cho đến khi hết năng lương và bít luôn cái đường lui cuối cùng của mình.

Kiếm tiền cũng vậy, có rất nhiều cách dể kiếm tiền, không phải chì bám vào 1 thứ mà dang xuống dốc hoài được. Trong điểm của việc kiếm tiền là mổi ngày bạn kiếm được thêm bao nhiêu. Mỗi tuần hay mổi tháng bạn kiếm được thêm bao nhiêu. Sau đó tổng kết thành mổi năm. Và tư đặt ra cho mình 1 mốc thời gian trước khi bạn kiếm đủ khoản mà bạn mong muốn.

Tâm trạng phát triển cũng vậy, nếu bạnlàm 1 việc gì đó, hãy tự hỏi là liệu bạn hoc được gì từ những việc đó. Nếu như vẫn chưa thể ra được vấn đề rõ ràng, thì có lẽ là bạn đang thiếu gì đó và bạn nên bổ sung cái mình đang thiếu. Như thế hàng ngày ta học được nhiều diều mới và như thế ngày càng phát triển hơn về bản thân. Lúc ấy, khi đụng bất cứ vấn đề gì, ta đều không cảm thấy sợ và đều có cách giải quyết.

Và bài học cuối cùng rất quan trong là đừng quá vội đặt niềm tin vào bất cứ ai hết, như thế chỉ làm khổ mình  thôi. Có tiền thì nên gởi ngân hàng, dể cho nó làm việc tạo đồng lời cho mình. Còn việc đầu tư này nọ thì phài xem kế hoạch trước khi quyết định. Không có 1 cái nào là ngon hết, có làm thì mới có ăn.

Be the first to comment

Leave a Reply